[Vietnam war’ministories] [Text in Vietnamese and in English]
She (Danang) had gone through a stage of insanity before she died of suffocation (Office of Secretary of Defense, December 1978)
Màn Cuối Cảnh 9M-TIẾN TRÌNH CỦA MỘT ĐỖ SỤP
Bỏ Đà Nẵng (Phòng Tuyến Cuối Cùng Của Quân Khu 1)
Lực lượng chính quy hai bên tại chiến tuyến Đà Nẵng:
-VNCH (Nam)
Bắc: Lữ Đoàn 468TQLC tại Đèo Hải Vân.
Tây: Lữ Đoàn 369TQLC tại Đại Lộc- Thượng Đức.
Lữ Đoàn 258TQLC làm trừ bị tại Căn Cứ Non Nước-Đà Nẵng.
Tây Nam: Sư Đoàn 3 Bộ Binh với 14.000 quân (NĐS Phần lớn đã bỏ ngủ để lo cho gia đình… Phạm Huấn, NUHTCCMN- G. Veith, Black April- Hồ Văn Kỳ Thọai, Can Trường Trong Chien Bại.)
Nam: Sư Đoàn 2 Bộ Binh và Liên Đoàn 12 BĐQ. (NĐS: Gần như tan ra, chi có khoảng 50% quân số của SĐ2 rút ra được Cù lao Ré và Đà Nẵng, nhưng phần lớn đã vứt bỏ vũ khí để tìm gia đình khi đến Thương Cảng Đà Nẵng… G. Veith, Black April- Hồ Văn Kỳ Thọai, Can Trường Trong Chien Bại.)
1 Lữ đoàn Thiết Kỵ (hơn 100 chiến xa)
1 Sư đoàn Không quân.
-CSBV (Bắc)
Bắc: Sư Đoàn 324, 325. Hai sư đoàn này sau khi tiến vào Huế bị bỏ ngỏ, đã tịch thu được một số lượng vũ khí đạn dược khổng lồ của Đạo Quân Tiền Phương gồm Đại Bác 105, 155 ly, 51 Chiến Xa M48 còn mới và hàng trăm Chiến Xa M41, M113.
Tây: Sư Đoàn 304. (Thiệt hại nặng sau trận Thượng Đức tháng 8/1974, quân số chỉ còn 1 Trung Đoàn) Xin xem bài Đồi máu 1062 trên Blog này
Nam: Sư Đoàn 2 CSBV và 1 trung đoàn của SĐ 3 CSBV.
Các Lữ đoàn chiến xa, các trung đoàn Pháo binh và phòng không (NĐS:Vào thời điếm này, lực lượng miền Nam tại Quân khu I phải đối mặt với lực lượng tương đương 9 sư đoàn địch: 5 sư đoàn chủ lực của quân đội Bắc Việt, 9 trung đoàn bộ binh riêng biệt, 3 trung đoàn đặc công, 3 trung đoàn xe tăng, 8 trung đoàn pháo binh và 12 trung đoàn phòng không. Cộng thêm chiến lợi phẩm bỏ lại của VNCH. (Abandonning Vietnam by J.H.Willbanks)
Ngày 25/3/75, 7 giờ sáng, LĐ 258 TQLC về đến đỉnh Đèo Hải Vân, thành phố Đà Nẵng rất hỗn loạn, đầy dân tỵ nạn, quân nhân rã ngũ và có thể rất nhiều đặc công VC trà trộn.
Trưa ngày 26/3/75, tàn quân của Lữ Đoàn 147 TQLC về đến Thương Cảng Đà Nẵng. Cả 1 Lữ Đoàn gần 4000 TQLC về Đà Nẵng chỉ trên 1 chiếc LCU duy nhất, gồm Bộ Chỉ Huy Lữ Đoàn, trên 1 trăm thương binh và khoảng vài trăm binh sĩ.
Ngày 27/3/75, Quảng Ngãi thất thủ, ½ Sư Đoàn 2 Bộ Binh được tầu Hải Quân cứu mang về Cù Lao Ré, BĐQ tan hàng phần còn lại rút về Đà Nẵng. Thiếu Tá Trần Vệ ban 3 SĐ/TQLC có việc phải lên Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn I thì không thấy ai, như vậy sĩ quan và binh sĩ trong Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn đã bỏ đi nhiều, dân chúng tranh nhau ra phi trường Đà Nẵng để về Saigon, các bến tầu đông đúc hỗn loạn.
Ngày 28/3/75 buổi sáng chúng tôi nhận được lệnh tử thủ Đà Nẵng, trên trời máy bay L19 phát thanh kêu gọi các quân nhân bộ binh và BĐQ rã ngũ về trình diện đơn vị, và bây giờ tôi mới được biết Trung Tướng Trưởng đang ở Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn TQLC tại Căn Cứ Non Nươc.
Buổi Trưa 28/3/1975, có một khách không mời là Tổng Lảnh Sự Mỹ tại Đà Nẵng AL Francis cùng 2 người da trắng tự nhận là nhà báo ngoại quốc, trang bị vũ khí cùng mình, đến Căn Cứ Non Nước để xin gặp Trung Tướng Trưởng, không biết tên Al Francis này đã nói gì với Trung Tướng Trưởng để ông đổi ý định tử thủ Đà Nẵng, theo hồi ký của Phó Đề Đốc Hồ Văn Ký Thoại thì sau khi gặp Al Francis vào buổi chiều 28/3/1975 Tướng Trưởng đã quyết định bỏ Đà Nẵng và không còn nghe lệnh của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nữa, Al Francis sau đó dùng trực thăng đi về căn cứ Hải Quân Vùng 1 Duyên Hải tại Tiên Sa- Đà Nẵng, Chúng tôi cũng nhận được tin tình báo là CSBV sẽ pháo kích căn cứ Hải Quân và phi trường Đà Nẵng lúc 11g đêm ngày 28/3/1975. (NDS:Không có tài liệu nào để kiểm chứng việc này. Theo Frank Snepp, Decent Interval và David Kennerly, In the room, The Final Days thì cũng như mọi người Al Francis và CIA cũng bi bất ngờ vì việc bỏ Huế và Đà Nẵng hổn loạn, sau đó phải tự tìm đường thoát thân.Theo hồi ký của Hồ Văn Kỳ Thoại, dường như Francis đã xin gap Tướng Trường để đánh giá tình hình.). …Xin xem bài Hạ màn và Người khách cuối cùng trên Blog này
Và theo bút ký của Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại thì khi tướng Lâm Quang Thi đến từ biệt Tổng Giám Mục Phạm Kim Điển (khoảng thời gian 24-25/09/1975) thì đức cha đã nói với tưởng Thì về 1 thoả hiệp cắt bỏ vùng 1 và 2 cho MTGPMN và sau đó tướng Thì có bay về gặp tướng Trưởng nhưng không có nội dụng cụ thể về cuộc họp giữa 2 vị tướng này … Hồ Văn Kỳ Thoai, Can Trường Trong Chiến bại- Lâm Quang Thi, The Twenty-five-year Century)
Chiều ngày 28/3/1975, tôi được lệnh mang Đại Tá Nguyễn Thế Lương đến căn cứ Hải Quân Vùng 1 Duyên Hải để tìm thêm phương tiện về Bệnh Viện Cam Ranh điều trị cho ông, chúng tôi quá giang trực thăng của Thiếu Tướng Bùi Thế Lân đến Căn Cứ Hải Quân vì Tướng Lân cũng đến đó để họp Quân Đoàn.
Chúng tôi đên căn cứ Hải Quân lúc 7g chiều, Đại Tá Lương được khiêng vào 1 căn hầm nổi kiên cố xây bằng nhiều bao cát, căn hầm này là Trung Tâm Chỉ Huy Hải Quân Vùng 1 Duyên Hải. Trong hầm có Trung Tướng Trưởng, tôi đã xúc động vì đây là lần đầu tiên được gặp vị tướng huyền thoại này. Tuy nhiên, chưa kịp chào kính ông thì tôi đã phải săn sóc Đại Tá Lương đang kêu đau, vết thương rỉ máu. Trong căn hầm này còn có Phó Đề Đốc Hô Văn Kỳ Thoại Tư Lệnh Hải Quân, Thiếu Tướng Bùi Thế Lân Tư Lệnh TQLC.

Đại Tá Lương ngồi bệt xuống đất, dựa trên chiếc bàn có điện thoại viển liên và tôi, bác sĩ của Đại Tá Lương, đang băng bó cho ông, tôi thấy Trung Tướng Trưởng gọi điện thoại cho Tổng Thống Thiệu. Tướng Trưởng muốn cho 2 ông tướng kia cùng nghe nên không áp sát điện thoại. Tướng Trưởng xin bỏ Đà Nẵng, Tổng Thống Thiệu không chấp nhận và lệnh cho ông phải tử thủ Đà Nẵng*.
(*sau này tôi có hỏi Thiếu Tướng Lân và Phó Đề Đốc Thoại về cuộc điện đàm này và cả hai đều xác nhận những điều tôi vô tình nghe là đúng).
Trung Tướng Trưởng trả lời: “Trình Tổng Thống, tôi quyết định theo tình hình”, rồi cúp máy. Sau đó ông nói với Thiếu Tướng Lân: “Mình rút đêm nay
Ngày 28/3/1975,7 giờ chiều , Trung Tướng Lâm Quang Thi, Thiếu Tướng Nguyễn Duy Hinh Tư Lệnh Sư Đoàn 3 Bộ Binh và một số sĩ quan cấp tá đến họp, trong phiên họp Trung Tướng Trưởng ra lệnh bỏ Đà Nẵng đêm nay. Thiếu Tướng Hinh xin 3 ngày để rút quân, Trung Tướng Trưởng không chấp nhận. Trong lúc 2 ông đang thảo luận về thời gian rút quân, tôi bỏ ra ngoài phòng họp, đi tìm tầu Hải Quân để gửi Đại Tá Lương về Cam Ranh thì biết lúc chiều vì có tin CSBV sẽ pháo kích căn cứ Hải Quân lúc 11g đêm nên Phó Đề Đốc Thoại đã ra lệnh cho tầu Hải Quân ra khơi để tránh pháo kích, còn 1 chiếc tầu riêng của Phó Đề Đốc Thoại thì đã bị Al Francis mượn để ra tầu HQ5, sau đó tầu không trở về.
Ngày 28/3/1975, 9 giờ chiều trong khi Thiếu Tướng Hinh đang xin Trung Tướng Trưởng thêm thời gian rút quân cho Sư Đoàn 3 Bộ Binh thì CSBV bắt đầu pháo kích vào Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng 1 Duyên Hải bằng đại bác 130 ly. Chúng pháo kích rất chính xác và nhắm vào hầm chỉ huy nơi các ông tướng đang họp.
Khoảng 10.30 chiều, người nhái Hải Quân và TQLC bắt được mấy tên tiền sát viên VC nên chúng pháo kích rời rặc và không còn chính xác. Trận pháo kích này đã phá hủy 2 trực thăng của Tướng Trưởng và Tướng Lân.
Ngày 28/3/1975, 10g30 chiều, buổi họp kết thúc, Tướng Lâm Quang Thi dùng trực thăng bay ra Soái Hạm HQ5, Tướng Trưởng được 1 trực thăng khác đến đón.
Vì trực thăng của TQLC bị phá hủy nên Tướng Lân và chúng tôi phải theo Phó Đề Đốc Thoại và cận vệ của ông.
Lúc 11gio chieu CSBV pháo kích căn cứ Hải Quân rất nặng nề, chúng tôi phải bỏ căn cứ di chuyển bộ quanh chân núi Sơn Trà.
Và mãi đến sáng ngày 29/3/1975 mới đến một bãi biển hoang vắng, lúc đó Tướng Thoại mới gọi được một tầu nhỏ vào đón và đưa ra Chiến Hạm 802, cùng với Chuẩn tướng Bùi Thế Lân, tư lệnh TQLC.
Theo các TQLC tại Trung Tâm Hành Quân tại căn cứ Non Nước thì lúc 00 giờ đêm ngày 29/3/1975 Trung Tướng Trưởng đã bay đến Bộ Chỉ Huy TQLC để qua đêm, 6g sáng ngày 29/3/1975, khi có tầu HQ vào bờ biển căn cứ Non Nước đón TQLC, Tướng Trưởng cùng những quân nhân TQLC thuộc Trung Tâm Hành Quân TQLC lội ra tàu.. (NĐS: Theo Phó Đề Đốc Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, Can Trưởng Trong Chiến Bại, chương 12, thì khoảng 10g30 sáng ngày 29/3/1975 tướng Trưởng được Đại tá Đỗ thành Trí, Phó tư lệnh TQLC, giúp bơi ra tàu Hải quân HQ 401, sau đó chuyển qua HQ404 cũng co mặt sau đó là tướng Khánh, Tư lệnh SĐ1 Không quân và một số sĩ quan khác)
Đà Nẵng coi như bỏ ngỏ và thất thủ đêm 29/03/1975!
NĐS: Đến đây coi như chấm dứt một trang sử đầy hổn loạn, đen tối và bi thảm nhất của QĐ1 và QLVNCH. Và các quyết định của Tổng thống Thiệu và Tướng Tư lệnh QĐ 1, dù đúng hay sai, vẫn để lại nhiều tranh cãi và nghi vấn cho đến ngày hôm nay.
Theo: Trận Đánh Tháng 3/75 Quân Khu 1 của MX Phạm Vũ Bằngttp://www.tqlcvn.org/thovan/van-trandanh-thangba-75-quankhu-1.htmTrung Đội Trưởng Quân Y Tiểu Đoàn 9 TQLC.Y Sỹ Điều Trị Lữ Đoàn 258 TQLC.Y Sỹ Điều Trị Bệnh Viện Dã Chiến Sư Đoàn TQLC.Đại Đội Trưởng Quân Y Lữ Đoàn 147 TQLC.+Phạm Huấn, NUHTCCMN- G. Veith, Black April- Hồ Văn Kỳ Thọai, Can Trường Trong Chiến Bại.According to: The March 1975 Battle in Military Region 1 bynMarine Medecin Pham Vu Bang; Medical Platoon Leader, 9th Marine Battalion. Medical Officer, 258th Marine Brigade.
Medical Officer, Marine Division Field Hospital. Medical Company Commander, 147th Marine Brigade. https://www.tqlcvn.org/thovan/van-trandanh-thangba-75-quankhu-1.htm+ Pham Huan, NUHTCCMN – G. Veith, Black April – Ho Van Ky Thoai, Courage in Defeat .+Vietnam from Cease Fire To Capitulation (Colonel William Le Gro), Deceny Interval (Frank Sneep)

THE DESINTEGRATION OF MR1 (MILITARY REGION I)
Ambiguity is the enemy of strategy. (Pierre de Villiers, Chief of Staff of the French Army 2014-2017)
Final Scene 9M – The Process of a Collapse
Abandon Da Nang (The Last Line of Defense of Military Region 1 )
Regular forces of both sides at the Da Nang front line:
– Republic of Vietnam (South)
North: 468th Marine Brigade at Hai Van Pass.
West: 369th Marine Brigade at Dai Loc – Thuong Duc.
The 258th Marine Brigade serves as a reserve unit at Non Nuoc Base, Da Nang.
Southwest: 3rd Infantry Division with 14,000 troops (Many soldiers have deserted to care for their families… Pham Huan, NUHTCCMN – G. Veith, Black April – Ho Van Ky Thoai, Courage in Defeat . )
South: 2nd Infantry Division and 12th Ranger Regiment. ( Note: Almost completely disintegrated, only about 50% of the 2nd Division’s troops managed to withdraw to Cu Lao Re and Da Nang, but most abandoned their weapons to looj for their families when reaching Da Nang Commercial Port… G. Veith, Black April – Ho Van Ky Thoai, Courage in Defeat.)
1 Armored Brigade (over 100 tanks)
1st Air Force Division (400 aircrafts anf helicopters)
-Communist (North)
North: 324th and 325th Divisions . After advancing into Hue and leaving it undefended, these two divisions seized a huge amount of weapons and ammunition from the Frontline Army, including 105mm and 155mm artillery, 51 new M48 tanks, and hundreds of M41 and M113 tanks.
West: 304th Division. (Heavy losses after the Battle of Thuong Duc in August 1974, only 1 regiment remaining) Please see the article “Bloody Hill 1062” on this blog.
South: 2nd Division of the North Vietnamese Army and 1 regiment of the 3rd Division of the North Vietnamese Army.
Tank brigades, artillery and anti-aircraft regiments (NDS: At this time, the South Vietnamese forces in Military Region I faced a force equivalent to 9 enemy divisions: 5 main divisions of the North Vietnamese army, 9 separate infantry regiments, 3 special forces regiments, 3 tank regiments, 8 artillery regiments, and 12 anti-aircraft regiments. Plus captured equipment left behind by the Republic of Vietnam).(J.H.Willbanks, Abandonning Vietnam)
On March 25, 1975, at 7:00 AM , the 258th Marine Brigade arrived at the summit of Hai Van Pass. Da Nang city was in utter chaos, filled with refugees, desertors and stragglers, and possibly many communist commandos mixed in.
At noon on March 26, 1975 , the remnants of the 147th Marine Brigade arrived at Da Nang Commercial Port. The entire brigade, nearly 4,000 Marines, arrived in Da Nang on a single LCU (Lands Carry Unit), including the Brigade Headquarters, over 100 wounded soldiers, and several hundred other personnel.
On March 27, 1975 , Quang Ngai fell. Half of the 2nd Infantry Division was rescued by naval ships and taken to Cu Lao Re. The Ranger unit disintegrated, and the remaining troops retreated to Da Nang. Major Tran Ve, from the 3rd Division/Marine Corps, had to go to the 1st Corps Headquarters but found no one there. This indicated that many officers and soldiers had left the headquarters. People rushed to Da Nang airport to return to Saigon, and the ferry terminals were crowded and chaotic.
On the morning of March 28, 1975, we received orders to defend Da Nang to the death. An L19 aircraft broadcast a call for infantry and Ranger soldiers to report to their units, and only now did I learn that Lieutenant General Truong was at the Marine Division Headquarters at Non Nuoc Base.
On the afternoon of March 28, 1975, an uninvited guest, the US Consul General in Da Nang, AL Francis, along with two white men claiming to be foreign journalists, armed with weapons, arrived at Non Nuoc Base to request a meeting with Lieutenant General Truong. It is unknown what Al Francis said to Lieutenant General Truong to make hum change his mind about defending Da Nang. According to the memoirs of Vice Admiral Ho Van Ky Thoai, after meeting Al Francis on the afternoon of March 28, 1975, General Truong decided to abandon Da Nang and no longer obey President Nguyen Van Thieu’s orders. Al Francis then used a helicopter to return to the Naval Base of the 1st Coastal Region at Tien Sa, Da Nang. We also received intelligence that the North Vietnamese communists would shell the naval base and airfield in Da Nang at 11 pm on March 28, 1975. (NDS: There is no documentation others sources to verify this. According to Frank Snepp, *Decent Interval*, and David Kennerly, *In the Room The Final Days*, like everyone else, Al Francis and the CIA were also surprised by the abandonment of Hue and chaotic situation at Da Nang, and subsequently had to find their own way to escape. As by the memoirs of Ho Van Ky Thoai, it semmed that Francis had called up to General Truong to assess the sithation) ...Please see the articles *The Curtain Falls* and *The Last Guest* on this blog.
According to the notes of Vice Admiral Ho Van Ky Thoai, when General Lam Quang Thi bid farewell to Archbishop Pham Kim Dien (around September 24-25, 1975), the Archbishop told General Thi about an agreement to cede Zones 1 and 2 to the National Liberation Front. Afterward, General Thi flew back to meet with General Truong, but there are no specific details about the meeting between the two generals… (Ho Van Ky Thoai, Courage in Defeat – Lam Quang Thi, The Twenty-Five-Year Century )
On the afternoon of March 28, 1975, I was ordered to take Colonel Nguyen The Luong to the Naval Base of the 1st Coastal Region to find additional means to transport him to Cam Ranh Hospital for treatment. We hitched a ride on Major General Bui The Lan’s helicopter to the Naval Base because General Lan was also there for a Corps meeting.
We arrived at the Naval base at 7 pm. Colonel Luong was carried into a sturdy, elevated bunker built with many sandbags; this bunker was the Command Center of the 1st Coastal Naval Region. Inside the bunker was Lieutenant General Truong. I was deeply moved because it was my first time meeting this legendary general. However, before I could greet him respectfully, I had to attend to Colonel Luong, who was suffering out of pain and bleeding from his wounds. Also inside the bunker were Vice Admiral Ho Van Ky Thoai, Commander of the Navy, and Major General Bui The Lan, Commander of the Marine Corps.

Colonel Luong sat slumped on the floor, leaning against a table with a teleconference phone, and I, Colonel Luong’s doctor, was bandaging him. I saw Lieutenant General Truong making a phone call to President Thieu. General Truong wanted the other two generals to hear, so he didn’t hold the phone close to his ear. General Truong requested to abandon Da Nang, but President Thieu refused and ordered him to defend Da Nang to the death*.
(*I later asked Major General Lan and Vice Admiral Thoai about this phone call, and both confirmed that what I overheard was true.)
Lieutenant General Truong replied, “Reporting to the President, I will decide based on the situation,” and then hung up. Afterward, he said to Major General Lan, “We’ll withdraw tonight.”
On March 28, 1975, at 7 PM , Lieutenant General Lam Quang Thi, Major General Nguyen Duy Hinh, Commander of the 3rd Infantry Division, and several other officers of lieutenant colonel rank attended to the meeting. During the meeting, Lieutenant General Truong ordered the abandonment of Da Nang that night. Major General Hinh requested three days to withdraw the troops, but Lieutenant General Truong refused. While the two officers were discussing the withdrawal time, I left the meeting room to find a Navy ship to send Colonel Luong back to Cam Ranh. I learned that earlier that afternoon, due to news that the North Vietnamese would shell the Navy base at 11 PM, Vice Admiral Thoai had ordered the Navy ships to sail out to sea to avoid the shelling. Furthermore, Vice Admiral Thoai’s personal ship had been borrowed by Al Francis to go to the HQ5, and it never returned.
On March 28, 1975, at 9 p.m., while Major General Hinh was requesting more time for Lieutenant General Truong to withdraw the 3rd Infantry Division, the North Vietnamese communists began shelling the 1st Coastal Naval Command Headquarters with 130mm artillery. Their shelling was highly accurate and targeted the command bunker where the generals were holding the meeting.
Around 10:30 p.m. , Navy and Marine frogmen captured several Viet Cong forward observers, causing their artillery fire to become scattered and inaccurate. This shelling destroyed two helicopters belonging to General Truong and General Lan.
On March 28, 1975, at 10:30 PM , the meeting finished. General Lam Quang Thi flew by helicopter to the flagship HQ5, while General Truong was picked up by another helicopter.
Because the Marine Corps helicopter was destroyed, General Lan and I had to follow Vice Admiral Thoai and his bodyguards.
At 11 PM, the North Vietnamese Army heavily shelled the naval base, forcing us to abandon the base and move on foot around the Son Tra mountain.
It wasn’t until the morning of March 29, 1975, that that we reached a deserted beach, where General Thoai was finally able to call in a small boat to pick us up and take us to Warship 802, along with Brigadier General Bui The Lan, commander of the Marine Corps.
According to the Marines at the Operations Center at Non Nuoc base, at 00:00 AM on March 29, 1975, Lieutenant General Truong flew to the Marine Command Headquarters to spend the night. At 6:00 AM on March 29, 1975, when a Navy ship docked at Non Nuoc base to pick up the Marines, General Truong and other Marines from the Marine Operations Center boarded the ship. (NDS Note: According to Rear Admiral Ho Van Ky Thoai, “General Truong in Defeat,” Chapter 12, at approximately 10:30 AM, 29/03/1975, General Truong was assisted by Colonel Do Thanh Tri, Deputy Commander of the Marines, to swim to the Navy ship HQ 401 and then trandferred to HQ 404. And lately were joined by General Khanh, Commander of the 1st Air Division, and several other officers .)
Da Nang was left undefended and fell on the night of March 29, 1975 !
NDS: This marks the end of a chaotic, dark, and tragic chapter in the history of the 1st Army Corps and the Republic of Vietnam Armed Forces. And the decisions of President Thieu and the Commander-in-Chief of the 1st Army Corps, whether right or wrong, still leave many debates and questions until today.

According to: The March 1975 Battle in Military Region 1 bynMarine Medecin Pham Vu Bang; Medical Platoon Leader, 9th Marine Battalion. Medical Officer, 258th Marine Brigade.
Medical Officer, Marine Division Field Hospital. Medical Company Commander, 147th Marine Brigade. https://www.tqlcvn.org/thovan/van-trandanh-thangba-75-quankhu-1.htm+ Pham Huan, NUHTCCMN – G. Veith, Black April – Ho Van Ky Thoai, Courage in Defeat .+Vietnam from Cease Fire To Capitulation (Colonel William Le Gro), Deceny Interval (Frank Sneep)



























