…Cái chai không đầu
Mà sao có cổ
Bảo rằng ngọn gió
Thì gốc ở đâu.
Răng của chiếc cào
Làm sao nhai được
Mũi thuyền rẽ nước
Thì ngửi cái gì.
Cái ấm không nghe
Sao tai lại mọc
Ở trong chiếc bút
Lại có ruột gà.
Con tép con tôm
Nằm trong múi bưởi
Ngọn đèn học tối
Thì nở ra hoa.
Có mắt đâu mà
Quả na biết mở
Chân bàn chân tủ
Chả bước bao giờ.
…Chẳng phải đùa đâu
Toàn là chuyện thật.
(Thơ Quang Huy)
Mình muốn đập đầu vào thơ. Nhân một ngày luôn luôn là mình cũ. Mình không thấy nỗi buồn thật đẹp. Mình có đang sống thật không. Mình khao khát, rồi mình vụt tắt. Cô Ngọc Thủy nói, từ khi mình 18, rằng em giống như miếng bọt biển-thấm hút rất nhanh nhưng chỉ cần siết nhẹ thôi là sẽ cạn kiệt. Mình đã không hỏi cô, vậy thì miếng bọt biển cần làm gì đây. Mình đã không nói, cô hãy cho miếng bọt biển lời khuyên. Để hôm nay, nhiều hôm trước và có thể ngay mai thôi, mình không yêu đời. Mình hôm nay, đọc thơ đáng yêu cũng không cười. Nhưng mình mong ai đó đọc sẽ mỉm cười, giống như lần đầu tiên mình được đọc
Mình cũng tự nhắc mình. Mình không phải là vị thần, mình phải sống cuộc đời con người. Làm thế nào để con người sống với thực tại và bớt mộng mơ đây. Chết rồi, mình mang cái mộng mơ đi đâu, phải mất bao nhiêu nước mắt để làm tan vỡ bong bóng mộng mơ nhỉ.
Mình lại chợt nhớ chuyện Người ta là hoa đất. Chuyện mình kể về anh kia, xong cuối cùng mình viết sẽ trồng một cây đu đủ để chống ngập nước. Đúng là nghe mù mịt. Vì hôm trước mình mới biết là đu đủ phải chống ngập nước cho nó, nó sẽ chết ngay khi bị úng nước trong vườn. Vậy mà mình lại nghĩ và viết rằng đu đủ là loại cây có tác dụng chống ngập nước cơ đấy. Đáng lẽ ra mình chỉ đắp thêm đất chứ không vội trồng thêm cây. Và như vậy, cũng giống như mình phải tập trung bồi đắp cho mình trước đã, rồi mới lo trang hoàng. Chống nước hay chống bị ngập nước, mình phải tỉnh. Thêm đất hay thêm cây, mình phải đánh đổi và chọn lựa.
Chuyện thật không đùa không mộng mơ. Thì mình nhìn hai chiều, chiều xuôi chiều ngược. Chiều thực tế và chiều suy nghĩ. Chiều khô khan và chiều hóm hỉnh. Mình thấy khó, vì có nhiều người nhìn như thế đâu. Họ toàn nhìn mình cười kì dị, nhìn mình hoang mang, nói mình khờ dại ngô nghê. Mình thấy khó, vì mình cũng nhìn thực tại và khô khan mà, mình cũng cười nhiều quá ngưỡng mà, mình trông cũng đáng lo ngại mà, mình cũng ngu dốt có biết gì đâu. Tự nói mình ngu ư, còn hơn nghe người khác nói mình không ngu.
Mình có hâm không khi bây giờ muốn cười và ghét chính mình. Dạo này mình đọc cái gì thế. Mình lại đập đầu vào gối và đi ngủ.
Bố từng bảo mình bị hâm nặng khi 8 năm trước đây mình viết những dòng tự hỏi tự trả lời tự vấn tự hứa tự cam đoan như thế này. Bố còn bảo may bố cứu mình thoát vì bố đọc được. Nhưng nếu bố cứu được mình thì mình đã không tái phát. Mình vẫn như thế những ngày về sau. Mình không có khả năng thoát khỏi khi không có ai đó kéo tay mình lên, cho mình lời động viên, và như thể sẽ đồng hành cùng mình. Ngày ấy mình viết ra giấy trắng. Ngày nay mình nghĩ bố đã thôi không còn tìm kiếm những mảnh giấy vụn mình viết và muốn đọc để cứu mình nữa. Bố cũng mệt rồi, mình nên tự giải quyết vấn đề của mình. Một cô gái trắng mới buồn làm sao, trắng tay, trắng tình, trắng giấc mơ. Khi mình đã nói vậy, nghĩa là mình đi đến bờ tiêu cực rồi. Mình biết, mình biết, ngủ ngoan nào, và ôm gối khép mi đi. Quên hết đi. Trắng xóa.

Mình yêu biển, mình thấy mình chụp biển đẹp. Có phải ai yêu mình, cũng sẽ chụp mình thật đẹp không. Mình cười thật rồi, mình tha thứ cho mình chưa. Mình cười đùa với mình in ít thôi nhé, kẻo mất nhiều thứ đấy. Đập đầu vào gối lần 2.